Thanh Tiên Tử bình tĩnh nói, "Năng lực của ta có hạn, tự hiểu sức mình, nếu hạo kiếp này thật sự ập tới thì ta cũng không đủ sức lực để ngăn cản. Ta là thần bảo hộ Phù Không Đại Lục, ta cần phải bảo vệ sinh linh nơi này được an toàn, ta không thể theo ngươi mà rời khỏi đây."
"Ngươi có thể đưa bọn họ cùng đi, Ngự Tiên Cung trước kia ta sáng lập ra, bây giờ đã là đạo thống chí cường trong Hi Nguyên Văn Minh, che chở bọn họ không có vấn đề gì cả. Trận hạo kiếp này chắc chắc không thể nào chỉ dựa vào lực lượng của ngươi và ta mà có thể ngăn chặn lại, nhưng tích nước thành sông, có thêm lực lượng của một người luôn là điều tốt."
Lăng Ngọc Linh vẫn thuyết phục.
Thanh Tiên Tử lắc đầu nói, "Trên người bọn họ có ấn ký, một khi rời khỏi đây liền bị Chẩn và Bóng phát hiện, đến lúc đó bị đuổi giết vô tận, ngươi không thể nào tưởng tượng nổi đâu."




